<p>5 giờ 45 chiều thứ Sáu. Tôi nhìn đồng hồ lần thứ không biết bao nhiêu.</p>
<p>Kết quả SAT sẽ có lúc 6 giờ. Còn mười lăm phút.</p>
<p>Con trai tôi đi học về, cặp sách vứt xuống, thay đồ, xỏ giày thể thao. “Bố ơi, con đi gym đã nhé.” Cứ như không có chuyện gì. Cứ như hôm nay không phải ngày có kết quả một kỳ thi mà hai bố con đã chờ đợi hai tuần nay.</p>
<p>Tôi nhìn con. Nó thực sự không hồi hộp hay sao nnhir? Hay đây là cách của thế hệ Gen Z?</p>
<p>Tôi pha cà phê. Ngồi xuống sofa. Cầm điện thoại lên. Đặt xuống. Cầm lên. Đặt xuống.</p>
<p>Gần 6 giờ, con trai về đến cửa — đúng hẹn như một cái đồng hồ — mồ hôi sau buổi gym còn chưa kịp khô. Hai bố con cùng mở app. Màn hình load chậm đến mức tôi tưởng mạng hỏng.</p>
<p>Rồi con số hiện ra: 1500.</p>
<p>Tôi thở phào nhẹ nhõm. Còn nó thì vẻ không hài lòng. “Con nghĩ con làm bài tốt hơn thế, bố ạ. Con kỳ vọng cao hơn”, nó nói.</p>
<p>Tôi vỗ vai con: “1500 không phải chuyện nhỏ đâu, con biết không?”</p>
<p>SAT là kỳ thi chuẩn hóa do College Board (Hoa Kỳ) tổ chức, được sử dụng rộng rãi trong tuyển sinh đại học tại Mỹ và nhiều quốc gia trên thế giới. Điểm tối đa là 1600, gồm hai phần: Reading & Writing và Math, mỗi phần 800 điểm. Điểm 1500 đặt người thi vào khoảng top 4 đến 5% thí sinh toàn cầu, nghĩa là cứ 100 người thi, chỉ khoảng 4 đến 5 người đạt mức đó hoặc cao hơn.</p>
<p>Kết hợp với điểm IELTS 8.0 – một mức điểm tương đương trình độ C1–C2 theo khung tham chiếu châu Âu, nằm trong nhóm người dùng tiếng Anh thành thạo bậc cao — thì “bộ đôi” SAT 1500 và IELTS 8.0 là một hồ sơ học thuật rất vững của con. Đủ để xét tuyển vào các trường đại học top ở Việt Nam theo phương thức kết hợp chứng chỉ quốc tế, và đủ để nộp đơn vào nhiều trường đại học uy tín tại Mỹ, Anh, Úc… Cánh cửa đang rộng mở.</p>
<p>Nhưng con số nào cũng chỉ là con số, cho đến khi nó gắn với một hành trình.</p>
<p>12 năm. Tôi thử nhẩm lại. Lớp Một con còn cần tôi cầm tay tập viết từng chữ. Từ cuối tiểu học, con bộc lộ năng khiếu ngoại ngữ. Thời gian trôi nhanh, thoáng cái con đã lên cấp 3, đi thi IELTS, rồi thi SAT. Hành trình 12 năm đó không có gì thẳng tắp, nhưng nó dẫn đến đây.</p>
<p>Tôi kể với con một chuyện mà lâu lắm rồi tôi mới nhớ lại.</p>
<p>Hồi tôi học xong lớp 12, buổi sáng sau ngày thi tốt nghiệp cuối cùng, tôi ngủ dậy muộn, nằm nhìn lên trần nhà, những tia nắng hắt qua cửa sổ, tôi chợt nhớ ra: mình đã thi xong rồi. Không còn đi học nữa. Không còn đến trường mỗi ngày. Không biết bao giờ mới gặp lại lũ bạn cùng lớp. Một cảm giác kỳ lạ ập đến, không hẳn là buồn, không hẳn là vui. Bâng khuâng. Xao xuyến. Như khi bạn đứng ở sân ga, chuyến tàu vừa đến, và bạn biết mình phải bước lên, nhưng vẫn muốn ngoảnh lại nhìn thêm một lần.</p>
<p>Hồi đó, thi tốt nghiệp phổ thông và thi đại học còn là hai kỳ thi tách riêng. Nên dù xong tốt nghiệp, trước mắt vẫn còn kỳ thi đại học quan trọng hơn. Cái cảm giác bâng khuâng đó chưa kịp lắng thì đã phải mở sách ra học tiếp. Nhưng tôi vẫn nhớ buổi sáng hôm đó, nhớ mãi. Có những khoảnh khắc chỉ đến một lần trong đời người.</p>
<p>“Thế hệ con bây giờ thi tốt nghiệp và xét đại học gộp vào một, áp lực cũng khác,” tôi nói với con. “Nhưng cái cảm giác đứng ở cửa ngưỡng, sắp khép lại một chương và bước sang chương mới chắc vẫn vậy thôi. Bố muốn con tập trung cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới, hãy kết thúc thật tốt”.</p>
<p>Chiều thứ Sáu đó, sau khi con số 1500 hiện ra trên màn hình, ba bố con ngồi ăn tối cùng nhau bình thường, không có gì đặc biệt, chỉ là cơm nhà. Nhưng trong bụng tôi ấm áp theo một cách khó tả. Không phải vì SAT. Không phải vì IELTS. Mà vì nhìn con ngồi đó, đứa bé ngày nào giờ đã lớn.</p>
<p>Bố tự hào về con!</p>
<p class="has-text-align-right"><strong>Võ Văn Thành</strong></p>
