<p style="font-size:23px">Hầu hết mọi người phải đợi đến lễ kỷ niệm trăm năm mới nhận được lời chúc mừng từ nhà vua Anh. Nhưng Vua Charles III đã dành một ngoại lệ cho “một doanh nhân tự thân trị giá hàng tỷ đô la và cũng là một đại sứ trẻ em của UNICEF”. Nhân vật được nhà vua ca ngợi có sức ảnh hưởng lớn hơn bất kỳ tỷ phú hay nhà ngoại giao nào: Hello Kitty, năm nay tròn 50 tuổi.</p>
<p style="font-size:23px">Hello Kitty được tạo ra bởi Shimizu Yuko, một họa sĩ minh họa người Nhật Bản, vào ngày 1 tháng 11 năm 1974. Ngay sau đó, hình ảnh của Kitty xuất hiện trên hàng loạt các món đồ trang trí đa dạng. </p>
<p style="font-size:23px">Ngày nay, bạn có thể nhìn thấy hình ảnh của mèo con trên móng tay giả của OPI hay giày thể thao Adidas. Bạn có thể tắm với vòi sen Hello Kitty và lau khô bằng khăn Hello Kitty. (Không chính thức, bạn thậm chí có thể cầm súng AK47 Hello Kitty hoặc sử dụng bao cao su Hello Kitty). Sanrio, công ty sở hữu nhân vật này, đạt doanh thu gần 4 tỷ đô la mỗi năm.</p>
<p style="font-size:23px">Sự nổi tiếng của Kitty là biểu tượng của trào lưu yêu thích những thứ dễ thương trên toàn cầu. Ở Nhật Bản, hiện tượng này, được gọi là <em>kawaii</em>, đã tồn tại ít nhất từ thế kỷ 17, khi các nghệ sĩ bắt đầu tạo ra những bức tranh thu nhỏ và hình vẽ về động vật. Dù mang hình dáng mèo với râu và tai nhọn, Kitty thực chất không phải là một con mèo, mà là một cô bé sống ở vùng ngoại ô London cùng gia đình.</p>
<p style="font-size:23px"><em>Kawaii</em> thể hiện sự yếu đuối và phụ thuộc, nhưng cũng có một nét <em>asobi</em> – tức là sự vui tươi – trong vẻ ngoài của Kitty. Sức hút của mèo con nằm ở khuôn mặt không biểu cảm: nó được tạo thành chỉ với ba hình tròn, sáu đường thẳng và một chiếc nơ đỏ, theo nhận xét của Joshua Paul Dale, chuyên gia nghiên cứu về sự dễ thương tại Đại học Chuo ở Tokyo. Sự đơn giản trong thiết kế giúp dễ dàng tái hiện Kitty trên đủ loại vật phẩm. Không giống như Mickey Mouse, diện mạo của Kitty không cần phải cập nhật.</p>
<p style="font-size:23px">Kitty ra đời đúng nơi, đúng thời điểm. Kato Norihiro, một nhà phê bình văn hóa, cho rằng mèo con phản ánh thời kỳ hậu chiến tranh thế giới thứ hai. Không có quá khứ đè nặng, Kitty đại diện cho tâm trạng của Nhật Bản và “khát vọng thoát khỏi lịch sử, ngừng nhắc đến nó”. Mèo con xuất hiện như “biểu tượng hoàn hảo của thời kỳ hậu chiến”. Đó là “Nhật Bản với hình ảnh quốc gia chiến binh bị gạt sang một bên và thông điệp gửi đến Nhật Bản là: ‘Suỵt, hãy dễ thương và xinh đẹp’.”</p>
<p style="font-size:23px">Mèo con cũng xuất hiện cùng lúc với sự thay đổi trong bối cảnh xã hội và kinh tế. Vào thập niên 1970, phụ nữ Nhật Bản bắt đầu gia nhập lực lượng lao động với số lượng đông hơn; họ kiếm tiền và mua những món đồ dễ thương cho chính mình.</p>
<p style="font-size:23px">Ngay cả khi nền kinh tế Nhật Bản suy yếu vào những năm 1990, Kitty vẫn được yêu thích. Khi tâm trạng đi xuống, những thứ ngọt ngào lại càng trở nên hấp dẫn. Bạn “muốn trốn vào sự mềm mại đó”, theo lời Christine Yano, một nhà nhân chủng học và là tác giả của một cuốn sách về sự hiện diện khắp nơi của Kitty. (Nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc nhìn vào những thứ dễ thương có thể giảm căng thẳng và cải thiện tâm trạng của bạn).</p>
<p style="font-size:23px">Nhân vật này bắt đầu lan rộng ra toàn cầu vào cuối thế kỷ 20, khi Nhật Bản trở thành nguồn cảm hứng và sự tò mò ngày càng gia tăng ở phương Tây. Nhu cầu về phim hoạt hình <em>anime</em> và truyện tranh <em>manga</em> cũng tăng theo. Năm 2013, chính phủ Nhật Bản, với mong muốn khai thác sự hấp dẫn này, đã đưa ra chính sách quảng bá văn hóa quốc gia ra nước ngoài.</p>
<p style="font-size:23px">Hello Kitty đã thành công đến mức nhiều công ty khác muốn học hỏi. Các công ty Trung Quốc đang đầu tư vào những nhân vật hoạt hình mới; Sanrio cũng thường xuyên ra mắt thêm nhiều nhân vật mới. Từ năm 2017, Cinnamoroll, một chú chó có đuôi cong, thường xếp hạng cao nhất trong cuộc khảo sát hàng năm của Sanrio về các nhân vật được yêu thích nhất. Trong khi các nhân vật mới xuất hiện rồi biến mất, Hello Kitty vẫn giữ nguyên biểu cảm bí ẩn của mình.</p>
<p style="font-size:23px">(Nguồn: Economist)</p>
